Chương 4 · Bí Mật Vương Gia — Vết Thương Ẩn Giấu

Không ai trong phủ biết rằng mỗi đêm, sau khi nến tắt và gác đêm đổi ca xong, Tô Lạc Nhi lại lặng lẽ sang phòng Mặc Thần Dạ.

Không phải vì hắn yêu cầu. Hắn không yêu cầu — người như Mặc Thần Dạ thà chịu đau còn hơn mở miệng xin ai bất cứ điều gì. Nhưng linh mạch bị phong ấn gây ra những cơn đau định kỳ vào nửa đêm, khi linh khí trong không khí loãng nhất. Và Tô Lạc Nhi — nàng không thể ngủ được khi biết rằng bên kia bức tường có người đang nghiến răng chịu đựng một mình.

Hắn không đuổi nàng đi. Đó đã là một sự thừa nhận rồi.

Nàng châm kim, hắn ngồi im. Đôi khi họ không nói một lời suốt cả canh giờ. Đôi khi hắn hỏi — những câu hỏi ngắn gọn, không đầu không cuối, kiểu như: "Ngươi học y từ ai?" hoặc "Thiên Tuyệt Cốt Độc có thể tái phát không?" Nàng trả lời đủ để hắn hiểu, không thêm không bớt.

Dần dà nàng hiểu ra một điều: Mặc Thần Dạ không lạnh — hắn chỉ không biết cách ấm.

Sự khác biệt đó, nhỏ thôi, nhưng quan trọng.

Mười lăm ngày như vậy trôi qua. Linh mạch hắn bắt đầu có dấu hiệu thông — còn yếu, còn chậm, nhưng đang thông. Tô Lạc Nhi tính toán rằng nếu duy trì nhịp này, khoảng ba tháng hắn có thể tự lưu thông linh lực mà không cần châm kim nữa. Điều đó làm nàng vừa mừng vừa — nàng không cho phép mình nghĩ tiếp điều đó.

Rồi Tô Bạch Linh xuất hiện.

Em gái cùng cha khác mẹ của nàng — người đã lấy Lăng Tử Hàn, người đã rót chén rượu độc vào tay nàng với nụ cười ngọt ngào nhất mà Tô Lạc Nhi từng thấy — đến phủ Hắc Vương với lý do "thăm hỏi tỷ tỷ". Mặt nàng ta vẫn trắng muốt, tóc vẫn cài trâm ngọc bích, dáng đi vẫn khoan thai như tiểu thư đài các.

Nhưng mắt — mắt nàng ta vẫn vậy. Cái nhìn phủ xuống từ trên cao, pha lẫn giữa khinh thường và tính toán.

"Tỷ tỷ." Tô Bạch Linh mỉm cười, giọng trong trẻo. "Em nghe nói tỷ đang ở đây làm... thần y?" Nàng ta ngừng lại đúng chỗ, để cái ngập ngừng đó tự nói lên tất cả. "Thật sự là tỷ đã thay đổi nhiều quá. Ngày trước tỷ còn không phân biệt được Xuyên Khung thảo với Hỏa Linh căn cơ mà."

Xung quanh — mấy tên hầu của Tô Bạch Linh đi theo khúc khích nhỏ.

Tô Lạc Nhi nhìn em gái, bình thản đến lạ. Trong lòng nàng không có gì sôi lên — không tức, không đau, chỉ có một thứ gì đó lạnh lẽo và rõ ràng, như khi người ta nhìn vào một bàn cờ và đã nhìn thấy trước năm bảy nước về sau.

"Bạch Linh." Nàng cất tiếng, nhẹ nhàng. "Em vào phủ Hắc Vương mà không có thư mời. Lần sau cẩn thận hơn, không phải ai cũng tha thứ cho cái sự bất lịch sự đó đâu."

Nụ cười trên môi Tô Bạch Linh cứng lại.

"Còn chuyện tỷ biết hay không biết phân biệt thảo dược—" Tô Lạc Nhi quay đi, giọng bình thản như đang nói về thời tiết: "Thì có lẽ để đến lúc thích hợp, tỷ sẽ chứng minh."

Tiếng bước chân sau lưng — nặng, đều, quen thuộc. Tô Lạc Nhi không cần quay lại cũng biết là ai. Hơi lạnh của người đó vừa chạm vào gáy nàng thì Tô Bạch Linh đã đổi sắc mặt, vội vội vàng vàng cúi đầu: "Bạch Linh... bái kiến Vương Gia."

Mặc Thần Dạ không nhìn nàng ta. Hắn đứng cạnh Tô Lạc Nhi, mắt quét lạnh qua đám hầu đang khúc khích, và chỉ nói một câu: "Khách không được mời. Tống ra."

Không thêm một chữ nào.

Tô Lạc Nhi đứng nhìn đám người hối hả rời đi, lòng có một cảm giác kỳ lạ mà nàng chưa kịp đặt tên.

Thần Y Nghịch Mệnh: Vương Gia Mê Đắm

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn