Chương 4 · Chương 4: Những con phố anh biết

Yanaka có những con hẻm nhỏ vừa đủ cho hai người đi sát nhau mà không cần lý do.

Gia Khải đi trước, chỉ tay vào từng ngôi nhà cũ: "Cái này từ thời Showa, nhìn mái ngói đi." "Tiệm bánh kia chỉ mở ba ngày một tuần, bà chủ năm mươi năm làm một loại bánh." "Con mèo trên bờ tường đó tên là Miyamoto. Nó ngồi ở chỗ đó mỗi buổi chiều từ hồi tôi mới đến đây."

Minh Châu đi sau, ghi chép. Không phải bài tập giáo sư giao — mà những thứ anh kể.

Họ ăn trưa ở một tiệm nhỏ không có biển hiệu. Chủ tiệm là ông cụ gần tám mươi tuổi, phục vụ soba thủ công và nhìn Gia Khải như nhìn cháu ruột. Ông cụ hỏi bằng tiếng Nhật, anh trả lời, rồi anh quay sang dịch cho cô: "Ông ấy hỏi cô là bạn gái của tôi không."

Minh Châu suýt sặc nước dùng.

"Anh trả lời sao?"

"Nói là bạn." Anh nhìn vào bát soba. "Ông ấy không tin."

Cô không biết nên cười hay không.

Trên đường ra, cô hỏi: "Anh đến đây thường xuyên không?"

"Mỗi tuần."

"Một mình?"

Anh không trả lời ngay. Bước chân vẫn đều, mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Trước giờ thì vậy."

Hai chữ đó — trước giờ — Minh Châu không hiểu sao lại nhớ mãi trên đường về, mãi khi về đến ký túc xá, mãi khi nằm xuống giường nhìn lên trần nhà.

Trước giờ thì vậy. Còn bây giờ thì sao?

Tháng Tư, Khi Đỗ Quyên Nở

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn