Chương 13 · Cánh Diều Và Bức Thư

Mười lăm ngày trước khi ông ta rời đi, một đứa trẻ chạy đến huyện nha khóc vì cánh diều mắc kẹt trên cây trong sân.

Không ai biết tại sao chuyện đó lại thành việc của tri huyện.

Nhưng khi cậu bé dẫn Lâm Thiếu Phong ra sân, và ông ta leo lên — nghiêm chỉnh trong bộ quan phục — để gỡ cánh diều xuống, thì dây diều bị rối quanh một cành cây cao và kéo theo xuống một mảnh giấy nhỏ cuộn trong ống tre nhỏ buộc vào đuôi diều.

Đứa trẻ không biết ống tre đó. Không phải của nó.

Ông ta mở ra. Đọc. Gấp lại.

---

Cô biết chuyện vì ông ta mang mảnh giấy đến tiệm thuốc tối hôm đó.

"Đây không phải vụ án," ông ta nói khi vừa ngồi xuống. "Nhưng tôi nghĩ cô sẽ muốn xem."

Cô mở ra đọc.

Đó là bức thư viết tay, nét chữ con gái, mực đã nhạt theo thời gian và gấp đi gấp lại nhiều lần:

"Tháng Chín năm nay, nếu anh vẫn còn đợi, em sẽ đến gốc cây đa đầu phố lúc giờ Ngọ. Nếu anh không đến, em hiểu. Nhưng nếu anh đến, em sẽ không quay đầu nữa. — T.N."

Cô đặt mảnh giấy xuống.

"Cánh diều là đường truyền tin của họ," cô nói.

"Hai nhà không cho con cái gặp nhau. Nhưng không ai cấm thả diều." Ông ta nhìn mảnh giấy. "Tháng Chín là tháng sau. Bức thư này đã gửi đi."

"Ông có biết cô T.N. là ai không?"

"Chưa." Ông ta nhìn cô. "Nhưng tôi nghĩ cô có thể biết — cô biết phần lớn chuyện trong huyện này."

Nhược Trúc suy nghĩ. Rồi cô nghĩ ra.

"Cô Trương Ngọc Nhi — con gái nhà Trương Nhị Bá phố Hòe." Cô nhìn lên. "Và người nhận chắc là Hoài Sinh — con trai nhà Lưu. Hai nhà từng có tranh chấp đất năm năm trước, chưa hòa giải."

---

Lâm Thiếu Phong thu xếp một cuộc gặp riêng giữa hai bên gia đình — không phải xử án, chỉ là uống trà ở huyện nha, không ai bị ép buộc. Ông ta đóng vai người hòa giải trung lập.

Vụ tranh chấp đất năm năm trước được nhìn lại bằng mắt khác. Không ai đúng hoàn toàn, không ai sai hoàn toàn. Dàn xếp xong trong một buổi sáng.

Tháng Chín, cô Trương Ngọc Nhi và cậu Hoài Sinh sẽ gặp nhau ở gốc cây đa đầu phố, và lần này không phải bằng cánh diều.

---

Trên đường về từ huyện nha, Nhược Trúc và Lâm Thiếu Phong đi cùng hướng một đoạn.

Trời gần tối. Đèn lồng đầu phố bắt đầu được thắp lên, một cái rồi hai cái, ánh vàng hắt dài trên mặt đường đất.

"Còn bao lâu nữa ông đi?" cô hỏi.

"Năm ngày."

Họ đi thêm một đoạn không nói chuyện.

"Vụ này không phải vụ án gì," cô nói.

"Không," ông ta đồng ý.

"Nhưng tốt hơn nhiều vụ án," cô nói.

Ông ta không nói gì. Nhưng cô nghe thấy tiếng bước chân ông ta đều hơn, chậm hơn một chút, như thể ông ta không muốn đoạn đường này kết thúc sớm.

Cô cũng không muốn.

Tiểu Nữ Phán Quan

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn