Hứa Thanh Vân về lúc giờ Thân.
Anh ta dừng lại khi thấy Lâm tri huyện đứng ở cửa. Nhìn sang bên — Nhược Trúc vẫn đang đọc sách trên bậu cửa nhà đối diện, bình thản như người không có chuyện gì — rồi nhìn lại ông ta.
"Đại nhân biết rồi," anh ta nói.
"Biết một phần," Lâm Thiếu Phong nói. "Mời vào."
---
Câu chuyện của Hứa Thanh Vân không dài, nhưng nặng.
Mẹ anh — bà Hứa thị — từng là thị nữ trong nhà Mạnh gia hai mươi năm trước. Bà bị đuổi đi năm mười chín tuổi vì bị vu oan lấy đồ nhà chủ. Sự thật mà nhà Mạnh gia cẩn thận giấu kín là bà mang thai, và người cha đứa trẻ là người anh cả của Mạnh lão gia — người đã qua đời năm năm trước mà không một lần nhận con.
Bà nuôi Thanh Vân một mình, không danh phận, không oán thán. Năm ngoái bà mất.
Trước khi mất, bà chỉ nhờ anh một điều nhỏ: "Trong nhà họ Mạnh có một bức tranh — tranh mẹ vẽ năm mười bảy tuổi, khi mẹ còn là thị nữ trẻ. Góc dưới có dấu triện tên mẹ. Nếu con có thể, hãy một lần nhìn thấy nó."
Không phải lấy về. Chỉ là nhìn thấy.
Anh ta im lặng một lúc, mắt nhìn xuống sàn. "Tôi không giỏi nói chuyện. Tôi chỉ nghĩ... nếu nhìn thấy tranh mẹ vẽ, thì mẹ đã thực sự sống ở nơi đó một lần. Không phải chỉ là người bị đuổi đi."
Anh ta lấy tranh về một đêm, nhìn kỹ từng đường nét, vẽ lại để nhớ, rồi định trả về sáng hôm sau.
Bức tranh đang nằm trong góc phòng, vẫn bọc vải, chưa bị hỏng gì.
---
Nhược Trúc đứng nhìn bức tranh khi Hứa Thanh Vân mở vải ra.
Tranh trúc cạnh tảng đá — đường nét nhẹ nhưng chắc, có hồn của người thực sự yêu vẽ chứ không phải vẽ để trưng bày. Ở góc dưới bên phải, dấu triện mực đỏ nhỏ: Hứa thị.
"Cậu có muốn gặp Mạnh lão gia không?" cô hỏi.
Anh ta do dự. "Để làm gì?"
"Không phải để đòi gì," cô nói. "Chỉ để ông ấy biết mình còn người thân trên đời."
---
Lâm Thiếu Phong gặp riêng Mạnh lão gia hôm sau. Không kể hết câu chuyện — chỉ đặt bức tranh xuống bàn và để ông ta nhìn cái dấu triện đỏ nhỏ ở góc dưới.
Mạnh lão gia im lặng rất lâu.
"Hứa thị..." ông ta nói, giọng khàn khàn. "Tôi nhớ cô ấy. Cô ấy hay vẽ vào buổi sáng sớm trước khi bắt đầu công việc." Ông ta nhìn lên. "Người cầm tranh về... con của cô ấy à?"
"Vâng."
"Cậu ấy... ở đâu?"
---
Vụ án khép lại không có bản án.
Mạnh lão gia nhận Hứa Thanh Vân theo cách riêng của ông ta — không ồn ào, không rầm rộ. Bức tranh được đặt trở lại chỗ cũ, trong khung mới có khắc thêm một chữ ở góc: Hứa.
Ba ngày sau, Lâm Thiếu Phong gặp Nhược Trúc trên đường về từ huyện nha.
"Cô Trầm," ông ta gọi.
Cô dừng lại.
"Lần sau nếu cô phát hiện điều gì liên quan đến vụ án," ông ta nói, chọn từng chữ cẩn thận, "có thể đến huyện nha báo cho ta trước không?"
Nhược Trúc nghĩ một lúc.
"Được," cô nói. "Nếu đại nhân hứa không bỏ qua những thứ nhỏ."
"Những thứ nhỏ như mùi mực?"
"Như mùi mực."
Họ nhìn nhau một lúc trong ánh chiều muộn. Rồi mỗi người tiếp tục đi theo hướng của mình.
