Vụ thứ hai đến ba tuần sau vào đầu tháng Tám.
Nhà bà Chu Lục Nương ở phố Thạch Tỉnh sáng dậy thấy trên bàn trà có bó hoa lài nhỏ, không biết của ai. Cửa khóa, cửa sổ cài then, không dấu vết xâm nhập.
Bà Chu sợ, tưởng ma quỷ, mách cả phố.
Tuần sau, nhà ông Trương Nhị Bá cũng vậy. Rồi nhà bà Đinh, bà Phùng, nhà ông Hà. Năm gia đình. Năm bó hoa lài. Không ai mất gì, không ai bị hại. Nhưng người ta sợ.
Lâm Thiếu Phong nhận năm tờ trình báo trong một buổi sáng, ngồi nhìn chúng một lúc, rồi cầm mũ đứng dậy.
---
Nhược Trúc đang sắp thuốc vào các ngăn nhỏ theo ký hiệu riêng của cô. Cô nghe tiếng bước chân đặc biệt — đều, không vội, không dềnh dàng — và biết ai bước vào trước khi ngẩng đầu lên.
"Đại nhân có vụ mới?" cô hỏi thay cho lời chào.
Cha cô đứng trong buồng trong, có vẻ tìm lý do khéo léo để lui vào sâu hơn.
Lâm Thiếu Phong ngồi xuống ghế đối diện, kể vắn tắt. Cô không ngắt lời.
"Các nhà bị đặt hoa lài," cô hỏi khi ông ta kể xong, "có ai đang bệnh không?"
Ông ta dừng lại. "Ta chưa hỏi."
"Nhà bà Chu Lục Nương — con trai bà bị ho lâu, cha tôi đang điều trị cho anh ấy." Cô nhìn danh sách ông ta đưa. "Nhà ông Trương — vợ ông ấy bị đau lưng mãn tính, bà ấy hay mua rễ cỏ xước ở đây." Cô đặt tờ giấy xuống. "Có thể các nhà kia cũng vậy. Đại nhân có thể kiểm tra."
---
Kiểm tra xong thì kết quả rõ ràng: tất cả năm hộ đều có người đang điều trị bệnh lâu ngày, và triệu chứng của bệnh nhân có phần cải thiện sau những đêm "ma đặt hoa lài."
"Không phải ma," Nhược Trúc nói khi ông ta quay lại với kết quả.
"Không phải ma," ông ta xác nhận.
"Có người đang chữa bệnh cho họ. Ban đêm. Và không muốn bị biết." Cô nhìn ông ta. "Hoa lài là tín hiệu, hoặc là một phần của bài thuốc. Câu hỏi là tại sao không muốn bị biết."
"Điều đó có nghĩa là chúng ta cần..."
"Trực đêm," cô kết luận bình thản, như đang đề xuất việc đi chợ sáng. "Ông có thể bố trí lính không?"
"Ta có thể."
"Lính thì không được." Cô lắc đầu. "Người ta thấy lính là biết có điều tra. Người đó sẽ không xuất hiện."
Im lặng ngắn.
"Cô muốn đề xuất điều gì?" ông ta hỏi, giọng có thêm chút gì đó giống như chấp nhận số phận.
