Chương 5 · Canh Ban Đêm

Họ trực ở ngõ nhà bà Đinh — nhà tiếp theo trong danh sách, chồng bà đang bị bệnh khớp.

Lâm Thiếu Phong không đồng ý cho Nhược Trúc đi. Ông ta nói điều này ba lần, với ba lý do khác nhau, đều hợp lý.

Cô xuất hiện trong ngõ lúc giờ Tuất với bình trà nhỏ và cái ghế thấp, ngồi xuống cạnh gốc cây như người quen chỗ này từ lâu.

"Cô..." ông ta bắt đầu.

"Nếu đại nhân đuổi tôi về thì tôi sẽ đi qua con hẻm sau và nhìn từ phía kia," cô nói thản nhiên. "Đằng nào thì tôi cũng sẽ xem."

Ông ta nhìn cô một lúc rồi ngồi xuống cạnh bên, im lặng chấp nhận.

Họ ngồi im trong hơn một tiếng đồng hồ. Cô rót trà ra hai cái chén nhỏ, đẩy một cái về phía ông ta không nói gì. Ông ta cầm lấy không hỏi.

Gió đêm mang hơi mát từ phía sông. Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ nhà bà Đinh. Tiếng dế kêu đâu đó trong tường đất.

Giờ Hợi.

Bóng người xuất hiện ở đầu ngõ.

Không phải bóng ma — chỉ là một bà già nhỏ thó, lưng hơi còng, gánh hai giỏ nhỏ bước đi chắc chắn và quen đường. Bà đến cổng nhà bà Đinh, móc từ trong giỏ ra một gói nhỏ, đặt trong khe cổng, rồi nhìn quanh một lượt — rồi len vào qua một chỗ hổng nhỏ dưới tường mà rõ ràng bà biết từ trước, len qua thuần thục, vào trong sân.

Nhược Trúc và Lâm Thiếu Phong nhìn nhau.

Họ đợi.

Bà già đi ra bằng chỗ cũ khoảng một khắc sau, tay không, dáng thư thái.

Lâm Thiếu Phong bước ra từ bóng tối. "Bà ơi."

Bà già dừng lại. Quay đầu. Nhìn ông ta không có chút hoảng hốt — chỉ là thở dài nhẹ như người biết trước ngày này sẽ đến.

"Đại nhân," bà nói, giọng bình tĩnh như nước hồ thu.

Tiểu Nữ Phán Quan

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn