Chương 6 · Bà Thầy Thuốc Lậu

Tên bà là Lý Thị Mai. Sáu mươi hai tuổi. Góa bụa từ hai mươi năm trước.

Chồng bà là thầy thuốc danh tiếng, qua đời vì bệnh dịch năm đó. Bà học nghề từ ông ấy từ hồi mới cưới — không phải học chính thức, không có sách vở, chỉ là ngày nào ông ấy bốc thuốc thì bà đứng bên cạnh quan sát, hỏi han, ghi nhớ. Hai mươi năm qua đời, tích lũy không ít.

Nhưng bà là phụ nữ. Không được phép hành nghề.

"Tôi không hành nghề," bà nói với Lâm Thiếu Phong trong căn nhà nhỏ của bà, hai tay khoanh trên đùi, giọng không van lơn. "Tôi chỉ giúp người quen. Người ta không đủ tiền mua thuốc ở Phúc Sinh Đường — giá thuốc đó đắt mà chưa chắc đã chữa được. Tôi biết bài thuốc xông hơi dùng hoa lài cho người bệnh khớp và bệnh phổi — đặt trong phòng ngủ ban đêm, đẩy khí ẩm ra. Không hại ai."

"Tại sao không làm công khai?" Nhược Trúc hỏi.

Bà già nhìn cô. "Cô hỏi vậy thật à?"

Cô im lặng một lúc rồi gật đầu. "Tôi hiểu."

Phụ nữ không được phép hành nghề y. Không có quy định nào cho phép. Bà đã thử nói chuyện với thầy thuốc chính thức trong vùng — người ta không từ chối thẳng, nhưng cũng không giúp. Dần dần bà hiểu ra cách duy nhất để tiếp tục là không để ai biết chính thức.

Bà Lý nhìn hai người, giọng trở nên bình thản hơn: "Tôi biết mình làm trái lệ. Đại nhân muốn xử thế nào thì xử. Nhưng tôi không dừng lại được khi người ta bệnh mà không có ai chữa cho họ."

Nhược Trúc nhìn bà già. Rồi nhìn Lâm Thiếu Phong.

"Hoa lài kết hợp với gì?" cô hỏi bà Lý.

Và bà già lần đầu tiên trong buổi nói chuyện nở nụ cười.

Họ nói chuyện về thuốc trong hơn một tiếng đồng hồ. Lâm Thiếu Phong ngồi ở góc, im lặng quan sát, nghe cuộc trò chuyện chuyên môn giữa hai người không hề lạ lẫm với nhau dù vừa mới gặp.

Tiểu Nữ Phán Quan

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn