Vụ việc lẽ ra sẽ dừng ở đó — bà Lý được cảnh báo nhẹ nhàng, đại nhân tri huyện nhắm mắt bỏ qua, mọi chuyện đâu lại vào đấy.
Nhưng Nhược Trúc để ý một điều.
Ba ngày sau khi họ bắt gặp bà Lý, có tờ đơn tố cáo nặc danh được gửi lên huyện nha — tố bà Lý dùng bùa ngải, tà thuật, và làm hại người trong hẻm.
Tờ đơn viết tay, mực tốt, chữ học. Và mùi giấy...
Nhược Trúc nhìn tờ đơn khi Lâm Thiếu Phong cho cô xem.
"Mùi nhang trầm," cô nói. "Loại nhang chỉ đốt trong nhà buôn bán để cầu tài lộc. Không phải nhang nhà thờ cúng. Nhà buôn."
Họ nhìn lại danh sách các nhà bị bà Lý chữa bệnh. Tất cả đều là người thu nhập thấp đến trung bình. Tất cả đều ngừng mua thuốc ở Phúc Sinh Đường sau khi bà Lý bắt đầu điều trị cho họ.
Phúc Sinh Đường — tiệm thuốc lớn nhất trong huyện, do ông Tăng Văn Quý làm chủ.
"Bài thuốc của bà Lý hiệu quả," Nhược Trúc nói. "Bệnh nhân hồi phục, không cần mua thuốc đắt nữa. Ông Tăng mất khách hàng."
"Và bây giờ ông ta muốn loại bỏ bà ấy bằng đơn tố cáo," Lâm Thiếu Phong nói, giọng bằng phẳng.
"Bằng đơn nặc danh." Cô đặt tờ giấy xuống. "Nhưng mùi mực thì không nặc danh được."
---
Nhược Trúc mua một thang thuốc ở Phúc Sinh Đường buổi chiều hôm đó.
Cô về nhà kiểm tra.
Ba vị thuốc trong thang bị pha loãng hoặc thay thế bằng vị tương tự nhưng hiệu quả kém hơn nhiều. Không phải giả hoàn toàn — đủ tinh vi để người không biết không phát hiện. Nhưng đây là thuốc điều trị bệnh mãn tính, tác dụng kém mà người ta vẫn cứ tin là thuốc tốt, cứ mua, cứ uống.
Cô đặt ba vị thuốc cạnh nhau, viết chú thích ngay ngắn, rồi cầm tờ giấy sang huyện nha.
