Chương 8 · Phán Quyết

Lâm Thiếu Phong xử lý vụ Phúc Sinh Đường theo đúng luật: phạt tiền về tội bán thuốc kém chất lượng, thu hồi một phần hàng, yêu cầu kiểm tra lại toàn bộ kho. Ông Tăng Văn Quý không bị bắt giam — không đủ bằng chứng cho tội danh nặng hơn — nhưng bộ mặt ông ta ở huyện này coi như xong.

Về bà Lý Thị Mai, ông ta không thể chính thức công nhận bà được hành nghề. Luật là luật, và ông ta không có thẩm quyền thay đổi điều đó.

Nhưng ông ta có thể làm một việc khác.

Ông ta gọi thầy thuốc Trầm Kế Sinh đến huyện nha — chuyện bình thường, hỏi thăm về tình hình sức khỏe dân trong huyện. Trong cuộc trò chuyện đó, ông ta nhắc đến rằng có một số bài thuốc dân gian ở vùng này rất đáng nghiên cứu, và rằng thầy thuốc Trầm nếu muốn có thêm người phụ giúp trong tiệm thuốc thì huyện nha rất ủng hộ.

Thầy thuốc Trầm là người thông minh. Ông ta hiểu.

Tuần sau, bà Lý Thị Mai trở thành người phụ việc không chính thức ở tiệm thuốc Trầm gia — phân loại thuốc, bốc thuốc theo đơn, đôi khi ngồi nói chuyện với bệnh nhân. Không ai chính thức gọi bà là thầy thuốc. Nhưng ai cần thì biết tìm ai.

---

Nhược Trúc gặp bà Lý lần đầu tiên ở tiệm thuốc nhà mình, không phải trong ngõ tối ban đêm.

"Cô Nhược Trúc," bà Lý nói. "Tôi cảm ơn cô."

"Tôi chỉ giao thuốc," cô nói, lần này thêm vào một nụ cười nhỏ.

---

Buổi tối hôm đó, Lâm Thiếu Phong đi ngang qua tiệm thuốc trên đường về.

Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ. Bên trong, tiếng người nói chuyện nhỏ. Cô gái con thầy thuốc đang sắp lại thuốc trong ngăn kéo, bóng nhỏ in trên tường.

Ông ta không vào. Không có lý do gì để vào lúc này.

Ông ta tiếp tục đi.

Nhưng trước khi khuất đầu phố, ông ta nhớ đến câu cô đã hỏi trong vụ đầu tiên — liệu ông có hứa không bỏ qua những thứ nhỏ không — và nhận ra rằng điều ông học được trong hai vụ án vừa rồi không hẳn là về điều tra.

Mà là về cách nhìn.

Tiểu Nữ Phán Quan

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn