Chương 10 · Bản Vẽ Tây Hồ

Lê Minh Vũ đến tiệm lúc mười giờ rưỡi sáng, ôm một ống tròn đựng bản vẽ và cái laptop bag đã cũ hơn bất kỳ thứ gì khác anh sở hữu.

"Họp dài hơn dự kiến," anh nói khi ngồi xuống bàn quen.

"Tôi không chờ," Vy nói, nhưng cô đã để sẵn cốc Americano trên bàn.

Anh nhìn cốc cà phê, rồi nhìn cô, rồi không nói gì thêm. Chỉ ngồi xuống và mở laptop.

Mười lăm phút sau, khi tiệm chỉ còn hai khách ngồi đọc sách ở góc, anh gọi cô lại.

"Tôi muốn hỏi ý kiến."

Vy lau tay vào tạp dề. "Về cà phê?"

"Về thiết kế." Anh mở ống tròn, trải bản vẽ ra mặt bàn — một đề xuất cải tạo khu dân cư ven Tây Hồ, giữ lại hàng cây xà cừ cũ và xây công trình xen kẽ như thể chúng cùng lớn lên. "Dự án này có phần công cộng — quảng trường nhỏ, chỗ ngồi, mái che. Tôi muốn nó cảm giác như một chỗ người ta muốn ở lại, không phải chỉ đi qua."

Vy nhìn bản vẽ. Tay cô chạm nhẹ vào mép giấy.

"Cây xà cừ anh giữ lại... anh thiết kế mái che tránh bóng cây, hay để nó xen vào?"

"Xen vào."

"Vậy thì cần thêm ghế thấp hơn ở chỗ này." Cô chỉ vào một góc. "Bóng cây rơi xuống đây vào buổi chiều. Người già thích ngồi chỗ đó. Ghế thấp hơn, tựa lưng nhẹ hơn."

Anh nhìn chỗ cô chỉ. Rồi lấy bút chì gạch một vòng.

"Tiếp."

Họ ngồi nói chuyện về bản vẽ trong hơn một tiếng.

Chớp Mắt Thương Em

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn