Chương 13 · Không Cần Đoán Trước

Họ ngồi im một lúc sau khi anh nói xong.

Tiệm buổi sáng thứ Ba vắng — chỉ có một sinh viên ở góc đang gõ máy tính, và tiếng phin cà phê nhỏ giọt ở quầy.

"Em không có quyền ghen," Vy cuối cùng nói. "Chúng ta chưa..."

"Chưa gì?"

Cô không trả lời.

"Vy." Anh gọi tên cô — lần đầu tiên gọi thẳng như vậy, không phải "em" hay "cô chủ tiệm". "Tôi không phải người hay nói những thứ không chắc chắn. Nhưng từ hôm mưa đó tới giờ, tôi nghĩ đến tiệm này nhiều hơn tôi nghĩ đến bất kỳ dự án nào."

Vy nhìn mặt bàn gỗ.

"Tôi không biết cái kết sẽ là gì," anh tiếp. "Tôi không đoán trước được em — và lần này tôi không muốn đoán trước. Tôi chỉ muốn tiếp tục ngồi đây, uống cái Americano này, và nghe em nói những thứ tôi không nghĩ ra được."

Vy ngước lên.

"Anh dám chắc không?"

"Không," anh nói thẳng. "Nhưng tôi muốn thử."

Cô nhìn anh một lúc — cái người ghét lịch trình bị phá, ghét không đoán trước được, lại ngồi đây nói với cô rằng anh không muốn đoán trước cô nữa.

"Americano hôm nay nguội rồi," cô nói.

"Tôi biết."

"Để em pha lại."

Cô đứng dậy đi về phía quầy. Khi cô quay lại với cốc mới, anh đang nhìn cô với cái nhìn mà cô không cần đoán trước — cô đã biết rồi.

Chớp Mắt Thương Em

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn